Tuyển tập thơ về nghề giáo viên hay và ý nghĩa nhất: Lời tri ân người lái đò

93 lượt xem

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, dù xã hội có phát triển đến đâu, nghề dạy học vẫn luôn giữ một vị thế vô cùng thiêng liêng. Được ví như “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”, các thầy cô giáo chính là những người kỹ sư tâm hồn, âm thầm ươm mầm xanh cho tương lai đất nước.

Những bài học đầu đời, những lời răn dạy của thầy cô thường khắc sâu vào tâm trí chúng ta, trở thành hành trang quý giá theo suốt cuộc đời. Đôi khi, những kỷ niệm ấy in đậm và rõ nét, tựa như một hình xăm chữ ở cổ có ý nghĩa nhắc nhở ta về nguồn cội và lòng biết ơn. Nhân dịp những ngày lễ tri ân, hãy cùng điểm lại những bài thơ về nghề giáo viên hay và xúc động nhất để gửi gắm tấm lòng đến những người lái đò thầm lặng.

1. Cảm xúc trong trẻo qua thơ về giáo viên tiểu học

Tiểu học là cấp học đặt những viên gạch nền móng đầu tiên cho tri thức và nhân cách của trẻ. Hình ảnh cô giáo tiểu học hiện lên trong thơ ca thường gắn liền với sự dịu dàng, ân cần và bao dung như người mẹ thứ hai.

Sân trường nắng đổ

Sân trường nắng đổ nghiêng nghiêng,
Tiếng ve lẫn tiếng cô hiền giảng vang.
Bàn tay nâng bước em sang,
Từng con chữ nhỏ ngập tràn yêu thương.

Phấn rơi trắng cả mái trường,
Thời gian in dấu trên đường phấn bay.
Tuổi thơ em lớn từng ngày,
Nhờ cô dẫn lối, chỉ tay vẽ đời.

Những vần thơ nhẹ nhàng gợi nhớ về khung cảnh sân trường đầy nắng, nơi có tiếng ve ngân và giọng giảng bài ấm áp của cô. Chính sự tận tụy ấy đã “vẽ đời”, định hướng tương lai cho bao thế hệ học trò nhỏ.

Cô giáo tiểu học

Em chỉ là cô giáo tiểu học
Bàn tay em bụi phấn bám đầy
Nắng pha sương nhuốm màu mái tóc
Ngày qua ngày dạy trẻ điều hay.

Em chỉ là cô giáo tiểu học
Chẳng váy hoa son phấn điệu đà
Chỉ áo dài dịu hiền nhịp bước
Giúp học trò bao ước mơ xa.

2. Những bài thơ về nghề giáo: Góc nhìn về sự hy sinh thầm lặng

Nghề giáo không chỉ có hoa và những lời chúc tụng, đằng sau đó là biết bao nỗi niềm, sự hy sinh và cả những áp lực vô hình mà ít ai thấu hiểu.

Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng?

Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng?
Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng,
Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng,
Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương.

Có nghề nào nhắc đến bỗng thấy thương?
Cuộc sống dù nghèo, áo mặc cần phải đẹp,
Suy nghĩ thật nhiều, khi chỉ mua đôi dép,
Thon thót giật mình khi hàng xóm cưới xin.

Bài thơ là một chuỗi những câu hỏi tu từ đầy day dứt, khắc họa chân thực đời sống của giáo viên. Dù vật chất còn nhiều khó khăn, dù phải đối mặt với áp lực từ phụ huynh và xã hội, các thầy cô vẫn giữ vững “tấm lòng son”, kiên cường bám trụ với bảng đen phấn trắng.

Tâm sự nghề giáo

Không hiểu sao em vẫn là cô giáo.
Sau bao trái ngang giông bão cuộc đời.
Có những đêm âm thầm nước mắt rơi.
Bao tâm sự cùng đầy vơi nghề nghiệp.

Ngẩng cao đầu bên bảng đen phấn trắng.
Chấp nhận đời còn cay đắng gian nan.
Đưa chuyến đò tri thức vượt thời gian.
Thuyền cập bến lòng ngập tràn hạnh phúc.

Đó là lời khẳng định đanh thép về tình yêu nghề. Dù có lúc yếu lòng, có lúc muốn buông xuôi vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, nhưng sau tất cả, niềm hạnh phúc khi thấy học trò trưởng thành lại là động lực to lớn nhất níu giữ bước chân người thầy.

3. Thơ hay về ngành sư phạm và sứ mệnh trồng người

Ngành sư phạm mang trong mình sứ mệnh cao cả: “Trồng người”. Những bài thơ viết về ngành thường mang âm hưởng hào hùng, tự hào nhưng cũng đầy trăn trở về trách nhiệm trước thế hệ tương lai.

Nghề sư phạm

Nghề sư phạm là nghề cao quý nhất
Trái đất này… bao đất nước phồn vinh
Cũng trải qua Lý Đại Hóa Số Hình
Anh Văn Sử Địa rồi Sinh vật học

Nghề cao quý… Nghề thầy cô đứng lớp
Dựng xây đời… ươm được những mầm xanh

Không ai tự nhiên mà biết đọc, biết viết. Tất cả đều nhờ công ơn chăm sóc, dạy dỗ của thầy cô. Bài thơ tôn vinh vai trò nền tảng của giáo dục đối với sự phát triển của mọi ngành nghề khác trong xã hội.

Bài ca sư phạm

Chở đạo con thuyền lướt sóng khơi
Ươm mầm trí huệ đẹp xanh đời
Cô rèn giũa nghiệp tâm hồng sáng
Thầy luyện tôi nghề đức thắm tươi

4. Hình ảnh người lái đò trong thơ ca

Hình ảnh “người lái đò” đã trở thành biểu tượng kinh điển khi nói về thầy cô giáo. Họ là những người đưa khách sang sông, cập bến bờ tri thức, để rồi lại lặng lẽ quay về đón những chuyến khách mới.

Người thầy – Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đời người muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Sự ẩn dụ này gợi lên lòng biết ơn sâu sắc. Dòng sông cuộc đời mênh mông sóng nước, nếu không có người chèo lái vững tay, biết bao thế hệ học trò có thể đã lạc lối.

Tri ân

Thu tàn trời đã sang đông
Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy
Người trao khát vọng hôm nay
Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Dẫu cho cách trở ngàn phương
Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy.

5. Thơ về cô giáo mầm non: Yêu thương từ những điều nhỏ nhất

Giáo viên mầm non không chỉ dạy chữ mà còn là người chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho trẻ. Thơ về các cô giáo mầm non thường mang giai điệu vui tươi, ngọt ngào như những bài hát ru.

Ươm mầm

Em ươm mơ ước cho đời
Ươm từng lời hát, nụ cười trẻ thơ
Ươm vào trong những giấc mơ
Cô như người Mẹ vô bờ yêu thương!

Em ươm hàng vạn tình thương
Đôi chân chập chững bước đường đầu tiên
Em ươm lời nói dịu hiền
Nàng tiên, cô Tấm cả miền ca dao.

Cô giáo mầm non chính là người đặt những nét vẽ đầu tiên lên trang giấy trắng tâm hồn trẻ thơ, dạy các em biết yêu thương, biết lễ phép và cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống.

6. Nỗi niềm khi thầy về hưu

Một trong những chủ đề xúc động nhất trong thơ về nghề giáo viên là khoảnh khắc chia tay bục giảng. Đó là lúc người thầy nhìn lại chặng đường phấn trắng đã qua với bao tiếc nuối và hoài niệm.

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Bài thơ chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thực. Màu áo bạc, bụi phấn, tiếng giọng trầm xuống… tất cả tạo nên một bức tranh chia ly đầy xúc động, nhắc nhở những người học trò hãy trân trọng từng giây phút còn được ngồi trên ghế nhà trường.

7. Một chút thơ vui về nghề giáo

Bên cạnh những vần thơ sâu lắng, giáo viên cũng có những phút giây hài hước, tự trào về nghề nghiệp của mình để xua tan mệt mỏi.

Thơ vui

Chẳng đi tu cũng gọi là “Sư”
Không ở tù cũng kêu là “Phạm”
Thời gian khổ chúng tôi thường hay tán
“Ăn sư”, “Ở phạm”- đám chúng mình.

Chúng tôi thường an ủi với nhau
“Gõ đầu trẻ” cũng oai ra phết
Sản phẩm của mình mang tên đặc biệt
Sản phẩm nào hơn sản phẩm CON NGƯỜI !

Dù có gọi là “bán cháo phổi” hay “gõ đầu trẻ”, niềm tự hào lớn nhất của người thầy vẫn là tạo ra “sản phẩm Con Người” – những công dân có ích cho xã hội.

Lời kết

Những bài thơ về nghề giáo viên trên đây không chỉ là những vần điệu, mà là tiếng lòng, là sự tri ân sâu sắc gửi tới những người đang ngày đêm cống hiến cho sự nghiệp giáo dục. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, giá trị của người thầy vẫn luôn trường tồn như những ngọn hải đăng soi sáng tri thức.

Hy vọng tuyển tập này sẽ giúp bạn tìm được những câu từ ý nghĩa nhất để gửi tặng thầy cô của mình trong những dịp đặc biệt, hay đơn giản là để thấu hiểu và yêu thương hơn nghề giáo cao quý này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Video nổi bật+ Xem tất cả

Tin mới hơn