35 Bài Thơ Về Ông Bà Ý Nghĩa, Lay Động Lòng Người

1 lượt xem

Tình cảm gia đình luôn là điều thiêng liêng và đáng quý nhất trên đời. Nếu còn ông bà bên cạnh, hãy trân trọng và hết mực yêu thương họ. Những bài thơ về ông bà là lời nhắn nhủ, là món quà tinh thần ý nghĩa dành cho bạn đọc.

I. Thơ Về Ông Bà

Tình yêu thương và sự gắn bó của ông bà không gì có thể sánh bằng, tình cảm đó bao la dạt dào như biển cả. Ông bà mái tóc đã bạc màu, sức khỏe cũng không còn, ngày càng gần đất xa trời, hãy trân trọng và yêu thương ông bà khi còn có thể bạn nhé!

Mong rằng những bài thơ về bà và ông ngập tràn cảm xúc dưới đây sẽ giúp bạn hiểu hơn về những điều quý giá mà mình đang có, đó chính là sức khỏe và nụ cười của ông bà.

1. Ngoại Yêu

Đời ngoại năm năm nắng mười mưa,
Công ơn của ngoại con chưa đắp đền,
Tình yêu thương ngoại vững bền,
Cho con kĩu được xây nền tương lai.

– Hương H

2. Nhớ Ngoại

Con tìm Ngoại khắp chân trời,
Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu,
Ẩu ơ câu hát ví dầu,
Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về?

– Sưu tầm

3. Nhớ Nội

Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng,
Động viên mình khơi rạng cháu thơ,
Ảnh ai ấm đậm bàn thờ,
Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.

– Phương Trang

4. Thăm Quê Nội

Long An xứ sở quê cha,
Nay trở về thăm lại Ông Bà,
Cô chú xóm giềng ra ngõ đón,
Hò hẹn em cháu cũng chào qua.
Bồi hồi cảnh cũ con mường nhớ,
Ray rứt quê xưa bụi chuối xa,
Tắm nước bờ ao nghe vị ngọt,
Bữa cơm bên nội thắm tình nhà!

– Nguyễn Tâm

5. Cháu Về Quê Ngoại

Cháu về đầy tháng ngoại chăm,
Bon bon quê ngoại xa xăm dặm đường,
Cháu về trọn nghĩa yêu thương,
Tháng sinh về ngoại lễ thường phải không?
Bố còn lo trọn việc công,
Nơi xa gọi điện, nóng lòng thăm con,
Ông bà chăm chút ngoại son,
Lớn nhanh cháu nhé, vẹn tròn tình yêu.
Thương yêu âu yếm sớm chiều,
Gian nhà đầy ắp tình yêu con người.

– Nguyễn Văn Thái

6. Các Cháu Về Quê

Mượn mùa phượng vỹ nở hoa,
Cháu về vui với ông bà chốn quê,
Mỗi năm một dịp cháu về,
Ông bà vui, bớt tái tê cảnh nhà.
Những ngày xưa… cứ đi xa,
Chỉ mong có chút tình quê đó thôi,
Chắt chiu cũng đủ tiêu rồi,
Băn khoăn cái sợ mất nơi cội nguồn.
Cháu về vui cả làng thôn,
Khoe màu sắc thắm, thơm hương vườn mình,
Cháu ông, xin chớ vô tình,
Nên thành điệp khúc, vẹn tình quê hương.

– Nguyễn Văn Thái

7. Ru Cháu

Ẩu ơ… cánh võng chao nghiêng,
Lời ru đưa cháu tới miền trăng mơ,
Con cò con vạc mong chờ,
Về đây chung dệt câu thơ ân cần.
Cháu cười như nụ hoa xuân,
Ông bà ngắm nghía bao lần xốn xang,
Cháu là bạc, cháu là vàng,
Giống cha giống mẹ trong ngàn đắm say.
Ông bà theo cháu ngủ ngây,
Tay ôm miệng hát, giọng bay tiếng lòng.
Gió cười gieo cánh tuyết đông,
Giáng sinh mặc giá, trong phòng ấm nôi.
Cháu như hoa dưới mặt trời,
Lời ru như gió nhẹ rơi vỗ về,
Ẩu ơ… Xen tiếng oe oe,
Bi bô nói nghịu theo bè… Trẻ thơ.
Tiếng ru như nước tràn bờ,
Nhà vui thêm tiếng, giấc mơ thêm người,
Ông bà cười nụ thắm tươi,
Mỗi lần ru cháu như người trên mây.

– Minh Tuấn

8. Nhớ Nội

Thương nội lắm cả đời tảo tần,
Năm tháng dcom áo nuôi con,
Đến nay sức khoẻ héo mòn,
Chúng con kính cẩn lòng son gửi Người.
Khi còn trẻ nào tươi màu nắng,
Chồng vắng nhà gánh nặng trọn mang,
Lá xanh rụng trước lá vàng,
Mất đi các bác tóc sang màu buồn.
Thêm lần nữa trời tuôn xối xả,
Tin nhói lòng bố đã mất đi,
Bà, con, mẹ nữa ngất vì,
Núi non sụp đổ nào chi sánh bằng.
Giữa đêm tử vầng trăng tắt ngấm,
Nuốt lệ sầu tim ngậm nỗi đau,
Thế rồi bữa cháo bữa rau,
Cả nhà vực dậy tuy mầu tối đen.
Trong tuyệt vọng như đèn chiếu sáng,
Động viên mình khơi rạng cháu thơ,
Ảnh ai ấm đậm bàn thờ,
Tấm gương nghị lực bây giờ con noi.

– Sưu tầm

9. Ngoại Yêu

Những ngày con bé ngây thơ,
Ngoại ru câu hát ẩu ơ ngọt ngào,
Dừa xanh gió mát rì rào,
Tuổi thơ bên ngoại đời nào con quên.
Lời ru con lớn khôn lên,
Dắt con từ bước từ bên nôi này,
Con xa quê ngoại bao ngày,
Bon ba khắp nẻo đây cuộc đời.
Nhưng không quên được nụ cười,
Cùng bao ký ức bên người ngoại yêu,
Mái tranh nghèo khó liêu xiêu,
Đời ngoại gian khổ bao nhiêu tháng ngày.
Tóc giỗ ngoại trắng như mây,
Làn da mồi nám tháng ngày long đong,
Thương con ngoại đã lưng còng,
Bao nhiêu khắc khổ trên dòng đời qua.
Hôm nay lặn lội đường xa,
Con về thăm ngoại thiết tha nỗi niềm,
Ngược dòng ký ức đi tìm,
Tìm trong năm tháng bóng hình ngoại xưa.
Đời ngoại năm nắng mười mưa,
Công ơn của ngoại con chưa đáp đền,
Tình yêu thương ngoại vững bền,
Cho con ký ức xây nền tương lai.

– Sưu tầm

10. Ngoại Tôi

Ngoại tôi tóc bạc lưng còng,
Đêm ngồi tựa cửa chờ mong con về,
Đường dài vạn dặm sơn khê,
Nghe mưa hiu hắt não nề tâm can.
Chiều nay tin tức lũ tràn,
Cuốn đi nhà cửa tan tan hết rồi,
Lòng buồn thương ngoại cút côi,
Nhà tranh vách lá ngoại ngồi nhìn mưa.
Bước chân về mái nhà xưa,
Tôi về thăm ngoại đong đưa võng dù,
Ấm lòng nghe lại tiếng ru,
Ngoại vườn võng tiếng chim cu gọi bầy.
Bưởi, chanh, xoài, mít còn đây,
Bao nhiêu kỷ niệm những ngày còn thơ,
Mấy mùa hoa mận, hoa mơ,
Bạn bè thuở nhỏ bây giờ nơi đâu?
Bờ ao giàn bí, giàn bầu,
Hàng dừa nghiêng bóng bên cầu nhà tôi,
Pha sương tóc bạc, da mồi,
Lưng còng dáng ngoại trong tôi nhớ hoài…

– Sưu tầm

Xem thêm: Những câu nói hay về gia đình ngắn gọn, đáng suy ngẫm Thơ chúc thọ người cao tuổi, thơ mừng thọ ông bà cha mẹ ý nghĩa 65 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về lòng hiếu thảo với tổ tiên, ông bà cha mẹ

II. Thơ Về Ông Đã Mất

1. Nhớ Lắm Ông Ơi

Ai làm nên cảnh bể dâu,
Để Ông đi mãi tìm đâu bóng bà?
Ông đi hiu quạnh cửa nhà,
Giờ đây cháu nhớ lắm Bà… Bà ơi!

– Hoàng Quỳnh Mai

2. Ông Tôi

Ông tôi váy đụp áo thâm,
Nón mê ông đội quanh năm ngoài đồng,
Như con cò trắng ven sông,
Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con,
Đường làng mòn vẹt gót son,
Ước mong con cháu vẹn tròn giấc mơ.
Yêu bà từ thuở ấu thơ,
Những ngày xưa ấy bà bây giờ đã qua,
Khi Cha chinh chiến miền xa,
Mẹ đi làm vắng ở nhà bà chăm,
Cháu đi học lúc chào đời năm,
Thương cháu bé bẵng đêm nằm bà ru…
Giờ bà yên giấc ngàn thu,
Hồn bà trong cõi phiêu du vô thượng,
Thắp dâng bà một nén hương,
Mà lòng cháu cứ rưng rưng nhớ bà.

– Sưu tầm

3. Quê Ngoại

Quê ngoại có bà ngoại tôi,
Làng nằm bên bờ sông cũ,
Con sông cũng lắm ưu phiền,
Ba năm ba lần đê vỡ.
Quê ngoại có nghề nấu kẹo,
Kẹo mầm thơm suốt mùa đông,
Bà tôi đã từng gồng gánh,
Kẹo quê đi bán trăm miền.
Bà ơi, áo nâu sờn bạc,
Bà ơi, cái nón gãy vành…
Bên sông mẹ con đứng ngóng,
Đò ngang sóng vỗ đăm đăm…
Thôi đã khuất rồi, quê ngoại,
Bà tôi một nấm mồ gầy,
Quê ngoại thêm xa từ đấy,
Mẹ tôi nước mắt vào trong.
Lạy trời, đường đất đừng trơn,
Lạy trời, nắng thôi trút lửa,
Cho mẹ về ngóng bên sông,
Cho con bớt buồn quê ngoại.

– Sưu tầm

4. Bà Ngoại Tôi

Tôi nhớ mãi bóng hình của Ngoại!
Người dưỡng nuôi, khuyên dạy đời tôi,
Tôi là đứa trẻ mồ côi,
Mẹ tôi “vắng số” khi tôi chào đời,
Cha buồn quá xa xứ thôn,
Để lại tôi, hôm sớm bên Bà.
Đời tôi mất mẹ, lìa cha,
Chỉ còn Bà Ngoại, mặn mà thương yêu,
Dù cuộc sống, hẩm hiu gian khổ,
Ngoại vẫn luôn, dạy dỗ đủ điều,
Lòng tôi không thấy quạnh hiu,
Nhờ vòng tay ấm, nâng niu của Bà.
Tôi khôn lớn, Ngoại đã “mất”,
Khiến lòng tôi, se thắt quặn đau,
Dây trầu cùng với hàng cau,
Gục đầu đưa tiễn, vẫy chào Ngoại “đi”.
Tôi luôn nhớ khắc ghi lời Ngoại!
Sống làm sao, khỏi phải thẹn lòng,
“Cái vòng danh lợi cong cong,
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào”.
Ngày thành đạt, tôi mau trở lại!
Viếng Ngoại tôi, cùng mái nhà tranh,
Ngồi bên nấm mộ cổ xanh,
Lòng luôn hồi tưởng, lẩn quanh đời mình.
Ngoại có biết, ân tình của Ngoại!
Suốt đời con, mãi mãi không quên,
Nguyện cầu khấn vái ơn trên,
Đưa hồn của Ngoại, được lên Thiên Đàng.

– Sưu tầm

5. Nhớ Lắm Bà Ơi!

Đêm hè nằm ngắm trăng đầy,
Vầng trăng cổ tích còn đây thuở nào.
Chị Hằng, Chú Cuội trên cao,
Lắng nghe Bà kể biết bao chuyện đời.
Tay bà quạt mát không rời,
Cháu yêu, yêu nhất trên đời Bà thôi.
Gió xưa bà quạt lâu rồi,
Mãi trong ký ức không thôi nồng nàn.
Ẩu ơ, khúc hát dân gian,
Cái cò, cái vạc mênh mang sớm chiều.
Tuổi thơ cháu nhớ rất nhiều,
Làm sao kể hết bao điều Bà ơi!
Thời gian rồi cũng dần trôi,
Cháu yêu khôn lớn bà tôi đâu còn.
Trưa hè những giấc no tròn,
Gió tay bà quạt đâu còn nữa đâu.
Ai làm nên cảnh bể dâu,
Để Bà đi mãi tìm đâu bóng bà?
Bà đi hiu quạnh cửa nhà,
Giờ đây cháu nhớ lắm Bà, Bà ơi!

– Sưu tầm

III. Thơ Về Ông

1. Ông Và Cháu

Ngày nào cháu chập chững,
Ông dắt tay cháu đi,
Bây giờ ông còng lưng,
Lại vịn vai cháu bước.
Cháu hỏi ông sao thế,
Ông cười chỉ xuống chân:
“Nào ông cháu đâu bước,
Đường xa mấy cũng gần”.

– Sưu tầm

2. Cùng Ông Thăm Lúa

Cùng ông thăm lúa trên đồng,
Cháu vui vui giữa mênh mông đất trời,
Bồng bềnh mây trắng êm trôi,
Tiếng chim ríu rít gọi mời hân hoan.
Cánh đồng như một biển vàng,
Gió đưa lấp lớp hàng hàng sóng lay,
Hạt vàng tròn trĩu căng đầy,
Mùi hương thơm ngát ngất ngây đồng chiều.
Theo ông cháu biết bao điều,
Có hạt cơm, phải mất nhiều công lao.
Nói gì mà lúa rì rào?
Hình như lúa bảo: “Sắp vào mùa vui”!

– Sưu tầm

3. Ông Cháu

Cháu chạy tung tăng trong nắng hanh,
Gió xuân ru mầm lá hiền lành,
Ông ngồi trông cháu trông trời đất,
Xao xuyến ngần xanh trên má xanh.
Cháu biến ông thành con ngựa cưỡi,
Ông thành tên lửa cháu giang bay,
Túm tóc ông reo bùng cả má,
Lại bắt ông làm ông rượu say.
Ông giả làm say lăn xuống đất,
Ngừng chơi, cháu chạy đến nâng ông,
Ông hé mắt nhìn, không muốn dậy,
Tình cháu làm say quá rượu nồng.

– Sưu tầm

4. Cháu Yêu Ông

Ông ơi! Cháu rất yêu ông!
Có ông cháu thấy trong lòng luôn vui.
Những ngày nghỉ học đi chơi,
Theo ông câu cá, đi bơi sông nhà.
Tuy Ông tuổi cũng đã già,
Nhưng sao cháu thấy thật là trẻ trung.
Cháu cùng ông hay chơi chung,
Cầu lông, cờ tướng, bắn thun, đá gà…
Nhìn ông cười cứ như là,
Ông Bụt trong truyện Cổ mà cháu ưa.
Ông thường hay kể chuyện xưa,
Những ngày lam lũ sớm trưa nhọc nhằn.
Ông vẫn bám mảnh đất cần,
Tảo tần cày xới, bón phân, làm mùa.
Quê nghèo nắng sớm, chiều mưa,
Ông nuôi Bố lớn, Bà vừa ra đi,
Một thân già chống gậy gì,
Hy sinh vun đắp cho đời cháu con.
Công lao Ông tựa núi non,
Cháu không biết lấy chi đền ơn Ông.
Cháu thương ấp ủ trong lòng,
Mong sao khôn lớn nuôi Ông tuổi già.
Ông phải sống thật lâu nha!
Cháu sẽ phụng dưỡng Bố và cả Ông.

– Sưu tầm

IV. Thơ Về Ông Đã Mất

1. Ông Nội Của Tôi

Nhớ về Ông Nội ngày xưa,
Lưng còng, tóc bới, tuổi vừa bảy mươi,
Cháu Ông chưa đến tuổi mười,
Nhớ cây gậy chống, Ông cười gõ con.
Nhớ hoài ngày tháng vẫn còn,
Đầu con Ông gõ, làm con nhớ hoài,
Ông cười tay nắm bàn tay,
Hôn trên chổ gõ, mắt cay Nội nè.
Thương cho cháu Nội Ông ghê,
Ba con vất vả một đời nghe không.
Làm tròn hiếu đạo nặng lòng Ba con.
Bây giờ Ông mất đâu còn,
Ba con cũng bẵng cả con đi rồi,
Một mình như đứa mồ côi,
Nhớ về năm tháng Nội Tôi một thời.
Nhớ hoài, nhớ mãi Nội ơi!
Nhớ cây gậy gỗ, nhớ đời còn đây,
Tóc sương muối bạc giờ này,
Đầu con Nội gõ, còn đây nhớ hoài!

– Dũng Bùi

2. Ngày Giỗ Nội Con Không Về

Nay ngày giỗ, con không về bên nội,
Thắp tuần nhang tim bồi hồi nhớ người,
Nhớ nhăn nheo đôi mắt mỗi khi cười,
Truyền dạy con điều tốt tươi cuộc sống,
Nay ngày giỗ chợt nghe hồn trải trống,
Mấy chục năm giữ hình bóng trong tim,
Bao vất vả khuôn mặt hằn chân chim,
Lòng bao dung trong ánh nhìn nhân hậu.
Nay ngày giỗ, nhắc ân tình neo đậu,
Con không về nơi yêu dấu làng quê,
Để lại được dạo bước trên triền đê,
Ngát hương lúa mỗi trưa hè tháng sáu.
Chốn xa xôi nghe nỗi niềm con cháu,
Muốn tìm về nương náu đậm yêu thương,
Cả cuộc đời người như một tấm gương,
Rọi ánh sáng mỗi nẻo đường con bước.
Tháng sáu về con lại thầm ao ước,
Quay tuổi thơ để được nội vuốt ve,
Những câu chuyện người kể cho con nghe,
Ấm chân tình chốn quê nhà nơi đó.
Nay ngày giỗ con xin nhơ cơn gió,
Gửi tới người kính trọng tỏ trong tâm,
Con không về nơi ấy để tri ân,
Khắc mãi thầm lòng tưởng nhớ!

– Sưu tầm

tho-ve-ba-ong-xuc-dong-vohtho-ve-ba-ong-xuc-dong-vohNếu còn ông bà trên thế gian này đó là sự may mắn của chúng ta, hãy trân quý điều đó, đó là cơ hội để bạn được yêu thương, chăm sóc và báo hiếu với ông bà. Những bài thơ về bà và ông sâu sắc này không chỉ mang ý mượt mà mà còn là một lời nhắc nhở chúng ta hãy dành nhiều thời gian cho ông bà để sau này không phải hối tiếc.

Nguồn ảnh: Internet

Để lại một bình luận

Video nổi bật+ Xem tất cả

Tin mới hơn